Thông thường, phương pháp dự phòng được ưu tiên khi hạch toán chi phí nợ xấu. Tuy nhiên, cần hiểu rõ sự khác biệt giữa hai phương pháp và lý do phương pháp dự phòng được coi là phương pháp phản ảnh cân đối kế toán chính xác hơn.
Phương pháp xóa sổ trực tiệp
Khi báo cáo chi phí nợ xấu, doanh nghiệp có thể sử dụng phương pháp xóa sổ trực tiếp hoặc phương pháp dự phòng. Phương pháp xóa sổ trực tiếp ghi nhận nợ xấu vào báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh tại thời điẻm tài khoản khách không trả được thực sự bị xóa sổ, đôi khi nhiều tháng sau khi giao dịch tín dụng phát sinh. Kế toán doanh nghiệp sau đó lập bút toán ghi nợ tài khoản chi phí nợ xấu và gh có tài khoản các khoản phải thu.
Nhìn chung, bộ phận kế toán không áp dụng phương pháp xóa sổ trực tiếp cho chi phí nợ xấu, vì bản cân đối kế toán của doanh nghiệp sẽ có xu hướng phản ánh giá trị lơn hơn giá trị có thể thu hồi, và chi phí nợ xấu có thể được ghi nhận vào báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp vào năm sau khi phát sinh doanh thu. Thay vào đó, kế toán thường áp dụng phương pháp dự phòng.
Phương pháp dự phòng
Theo phương pháp dự phòng, kế toán lập bút toán điều chỉnh vào cuối mỗi kỳ dựa trên tước tính tổn thất dự kiến. Vào mỗi cuối năm, các doanh nghiệp thường rà soát các khoản phải thu khó đòi và ghi có khoản tương ứng vào tài khoản các khoản phải thu. Kế toán ghi nợ khoản đó vào tài khoản chi phí nợ xấu và ghi có vào tài khoản điều chỉnh giảm tài sản được gọi là dự phòng các khoản phải thu khó đòi.
Khi kế toán cuối cùng xóa sổ một khoản phải thu là không thể thu hồi, họ sau đó ghi nợ tài khoản dự phòng các khoản phải thu và ghi có khoản tương ứng vào tài khoản các khoản phải thu. Việc áp dụng phương pháp nay cho phép ghi nhận chi phí nợ xấu gần hơn với thời điểm phát sinh giao dịch thực tế, đồng thời giúp bảng cân đối kế toán của doanh nghiệp phản ánh giá trị thuần thực tế của tài khoản các khoản phải thu.